Kết quả tìm kiếm cho "muốn ngồi ghế nóng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 534
Sài Gòn thì đi hoài không hết, nhưng để chọn ra vài trải nghiệm thật sự đáng "chốt" trong lịch trình thì không phải ai cũng biết bắt đầu từ đâu. Từ ngắm cả thành phố trên cao, giải nhiệt hết cỡ ở công viên nước giữa lòng đô thị, lượn phố bằng xe buýt hai tầng, đến chui hẳn xuống lòng đất ở địa đạo Củ Chi, đây là những gợi ý đáng thử nhất cho bất kỳ ai đang có mặt ở đây.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Không cầu kỳ như những món ăn từng hiện diện trong chốn cung đình, nem lụi là sự kết tinh của nét tinh tế trong cách chế biến và nghệ thuật thưởng thức của người Huế.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Nhiệt độ và độ ẩm cực cao bao trùm nhiều khu vực nước Mỹ và tình hình tồi tệ hơn khi quốc gia này đồng đăng cai World Cup cũng như chuẩn bị tổ chức ngày Quốc khánh.
Ở trung tâm TP. Hồ Chí Minh có một quán ăn bình dân bán bún cá Châu Đốc - đặc sản nổi tiếng của An Giang, được nhiều thực khách đồn là 'ngon hết sảy'. Bà chủ đứng sau hương vị miền Tây trứ danh này là ai?
2 giờ sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, các tiểu thương chợ Bắc Sơn, phường Rạch Giá đã tất bật bắt đầu ngày mới. Trong ánh đèn vàng hắt xuống lối đi, tiếng xe chở hàng vào chợ, tiếng dao chạm thớt, tiếng người gọi nhau í ới nhận rau, cá, thịt… tạo nên nhịp sống riêng của chợ truyền thống. Phía sau mỗi bó rau, con cá, miếng thịt là những nhọc nhằn tính toán và cả nỗ lực giữ nghề trước nhiều đổi thay.
Không phải khu phố cổ người người chen chân hay những khu nghỉ dưỡng sang trọng, thứ đang níu chân du khách ở Hội An hôm nay còn có thêm trải nghiệm rất đỗi bình dị: Gánh nước tưới rau ở Trà Quế, cưỡi trâu giữa đồng lúa Thanh Tây hay ngồi ăn bữa cơm quê cùng nông dân…
Chuyến tàu lượn tự chế chở 11 đứa trẻ được lão nông kéo bằng máy cày chạy trên đồng ruộng Ninh Bình khiến dân mạng mê tít, ước gì mình bé lại để tham gia.
Nằm giữa biển khơi, cách đất liền khoảng 20 km, xã Nhơn Châu (Cù Lao Xanh) từ lâu được ví như một “viên ngọc thô” với biển xanh bao quanh, những bãi đá kỳ thú và một làng chài bình yên.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Về thăm quê khi đồng làng cũng vừa gặt xong. Buổi sáng ngái ngủ bỗng nghe tiếng loa bên hàng xóm vang giai điệu da diết của bài hát Tình đất. Giọng cô ca sĩ sinh ra ở một vùng quê trồng lúa xứ Thanh đã làm cho tâm hồn tôi bâng khuâng hồi niệm về miền ký ức ngay chính giữa quê nhà: “Đất yêu người bàn chân lấm bùn khuya sớm/ Đất thương người lẻ loi thân cò trên đồng…”. Theo dòng cảm xúc ấy, tôi bước chân ra khỏi nhà và lặng lẽ đứng ngắm cánh đồng trước cửa.